Thảo luận Tổ về Luật phí, lệ phí và Luật kế toán
Ngày: 04.01.2017
Pháp lệnh Phí và lệ phí được ban hành ngày 28/8/2001, có hiệu lực thi hành từ 01/01/2002. Qua 13 năm thực hiện, Pháp lệnh đã tạo khuôn khổ pháp lý quan trọng nhằm tăng cường quản lý thu, sử dụng hiệu quả các khoản thu phí và lệ phí, đồng thời góp phần tạo nguồn thu cho NSNN.

Tuy nhiên, qua tổng kết việc thực hiện Pháp lệnh Phí và lệ phí đã bộc lộ nhiều tồn tại, hạn chế cần khắc phục. Luật Phí và lệ phí chỉ quy định đối với khoản thu phí, lệ phí thuộc dịch vụ công do cơ quan nhà nước thực hiện, không điều chỉnh đối với các khoản phí, lệ phí do các tổ chức và cá nhân ngoài nhà nước thực hiện.

 

Các dịch vụ được thực hiện bởi các tổ chức và cá nhân sẽ được áp dụng theo cơ chế giá dịch vụ nhằm đẩy mạnh xã hội hóa và phù hợp với thông lệ quốc tế.

 

Đại biểu Danh Út (ảnh) đồng tình về tên gọi luật. Về danh mục phí, lệ phí đề nghị phải qui định cụ thể trong luật thuộc thẩm quyền Quốc hội, có một số loại giao thẩm quyền cho UBTVQH. Thống nhất viện phí, học phí đưa vào cơ chế giá dịch vụ. Tuy nhiên trong điều kiện hiện nay Chính phủ nên xây dựng lộ trình để báo cáo với Quốc hội.

 

Về phí giao thông đường bộ hiện nay thực hiện chưa đúng qui định, tức khoảng cách 2 trạm là 70km, nhưng vừa qua có tình trạng 2 trạm chỉ cách nhau 30 km, do kêu gọi đầu tư từ các nguồn lực ngoài vốn nhà nước nên phát sinh các trạm này, đề nghị cần xem xét lại qui định này.

 

Mặt khác, đại biểu đề nghị bỏ phí thu xe máy vì nó bất cập đối với vùng nông thôn, miền núi, hạ tầng giao thông chưa hoàn chỉnh. Về nguyên tắc xác định mức thu phí, lệ phí (Điều 7, Điều 8) lệ phí trước bạ phải được thực hiện thống nhất mức thu trong cả nước, tránh tình trạng vừa qua cho Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh có cơ chế thu cao hơn để hạn chế xe máy.

 

Về chế độ thu, nộp, quản lý và sử dụng phí, lệ phí (Điều 10, Điều 11) đề nghị mọi khoản thu phí, lệ phí phải đưa vào cân đối ngân sách. Về thẩm quyền và trách nhiệm của các cơ quan quản lý nhà nước về quản lý phí, lệ phí (Chương V) đề nghị nên phân cấp cho chính quyền địa phương, nhưng việc ban hành mức thu phải trong khung do trung ương ban hành; ở trung ương Chính phủ phải có báo cáo trước Quốc hội, ở địa phương UBND tỉnh phải báo cáo với HĐND định kỳ.

 

Đại biểu Nguyễn Văn Luật cho rằng, dự thảo luật này với các luật tố tụng có sự vênh nhau về thẩm quyền ban hành phí, lệ phí. Luật này giao cho Chính phủ trong khi các luật tố tụng lại giao UBTVQH qui định.

 

Trong dự án tố tụng dân sự đặt ra rất nhiều phí, lệ phí (chi phí Toà án) nhưng các loại này lại không nằm trong luật giá cũng như luật phí, lệ phí cần phải xem lại các danh mục này để thể hiện lại trong các luật liên quan.

 

 

Luật Kế toán được thông qua tại Kỳ họp thứ 3, Quốc hội khóa XI và có hiệu lực thi hành từ ngày 01/01/2004. Qua hơn 10 năm thực hiện, Luật đã hình thành khuôn khổ pháp lý quan trọng cho hoạt động kế toán, góp phần nâng cao hiệu quả quản lý, sử dụng nguồn lực tài chính, từng bước đưa công tác kế toán đi vào khuôn khổ và thực hiện thống nhất trong cả nước.

 

Tuy nhiên, cùng với quá trình phát triển kinh tế, hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng và lộ trình hoàn thiện hệ thống văn bản pháp quy nói chung, hệ thống pháp luật về kinh tế, tài chính nói riêng, nhiều quy định của luật đã bộc lộ hạn chế, nhiều vấn đề liên quan đến công tác kế toán chưa được điều chỉnh. Do đó việc sửa đổi Luật Kế toán là cần thiết.

 

Dự thảo luật đã sửa đổi, bổ sung nhiều nội dung quan trọng như mở rộng phạm vi điều chỉnh, đối tượng áp dụng Luật; bổ sung nguyên tắc hạch toán theo giá trị hợp lý, báo cáo tài chính nhà nước, kiểm toán nội bộ, hành nghề kế toán, cơ quan kiểm tra kế toán; sửa đổi quy định về các điều cấm,...

 

Đại biểu Bùi Đặng Dũng (ảnh) về phạm vi sửa đổi, bổ sung, đề nghị thay tên luật Kế toán sửa đổi, bổ sung thành luật Kế toán sửa đổi vì trong 64 điều đã sửa đến 35 điều. Trong giải thích từ ngữ cần làm rõ khái niệm “các loại tài sản có giá trị hợp lý” để dễ thực hiện và đáp ứng được yêu cầu quản lý theo cơ chế thị trường.

 

Về báo cáo tài chính nhà nước (Điều 29, Điều 29a) đại biểu cho rằng, báo cáo chính phủ hiện nay chưa tính tổng thể là bao nhiêu tiền do cơ chế quản lý có quá nhiều nguồn nhưng không có cơ quan đầu mối, nên đề nghị luật phải qui định rõ cơ quan chịu trách nhiệm chính trong báo cáo này và có lộ trình thực hiện.

 

Một số đại biểu khác phát biểu về nguyên tắc kế toán; Về kiểm tra kế toán; Về hành nghề dịch vụ kế toán; Về chứng chỉ hành nghề kế toán ... Đây là dự án cho ý kiến lần đầu nên sẽ tiếp tục lấy ý kiến ở địa phương trước khi trình Quốc hội thông qua trong kỳ họp sau.

Thanh Anh
Số lần đọc:8